• Sức sống dẻo dai

    ArtisBamboofores 
    Tâm tịnh đời vui

  • Chuyên mục

  • Lịch

    Tháng Năm 2015
    H B T N S B C
     123
    45678910
    11121314151617
    18192021222324
    25262728293031
  • Lưu trữ

  • Huyễn hóa hư vọng

  • Lời hay ý đẹp

    Không làm các việc ác

    Vâng làm các việc lành

    Giữ tâm ý trong sạch

    Đó là lời Phật dạy.

  • Tương tác

  • Khách thăm nhà

  • Tâm Thiện

    wwf 

    natureconservancy

  • Sắc màu cuộc sống

    Xa Loi Dau 7 Mau - Phat Thich Ca

  • Ngũ uẩn giai không

    • 300 706 hits

Hội chứng tâm lý cô Beret đội sữa

hochungtamlycoberetdoisuaHai con chim gáy

Có hai con chim gáy rất thân với nhau. Hết tha thẩn xuống đồng lượm từng hạt lúa, chúng lại bay lên ngọn tre râm ran tiếng gù. Cứ tha hồ mà dồn dập, mà khoan thai có khi nhẹ nhàng như lời tình tự. Bỗng chẳng may một anh bị con người bẫy được đem về nuôi. Anh kia liền đi tìm bạn mới.

Mặc dù được chăm sóc chu đáo, nhưng bị giam hãm trong lồng phần thì nhớ da diết cánh đồng quê, phần thì nhớ bạn, chim cất lên những tiếng ai oán não nùng. Nghe tiếng than của bạn, anh chim gáy ở ngoài cũng tìm đến thăm. Thấy bạn mình được ở trong chiếc lồng son, có thức ăn nước uống đầy đủ, anh ta ganh tị bảo:

– Tưởng khổ cực lắm, hoá ra phúc đức ông cha bảy đời để lại mới có được kẻ nâng niu chiều chuộng còn than vãn nỗi gì.

Anh chim trong lồng nghẹn ngào không thốt nên lời.

Thấy thế anh chim ở ngoài nảy ra ý định: Mình muốn vào đó, nhưng có cả hai thì thức ăn sẽ ít đi, chi bằng tìm kế cho nó bay ra để ta vào tha hồ mà chén. Nghĩ vậy anh ta liền dùng lời ngon ngọt dụ dỗ:

– Muốn thoát thân thì nhịn ăn, giả vờ chết. Chủ sẽ bắt ra xem thử, lúc ấy nhanh chân mà tẩu thoát.

Quả thật bằng cách đó anh chim nọ được vùng vẫy nơi trời cao và say sưa cất giọng trầm bổng. Còn anh chim ở ngoài lại cứ quanh quẩn bên chiếc lồng, tất nhiên được vào trong dễ dàng.

Được no nê nhưng anh ta mới nhận ra sự cô độc, tù túng. Từ đó, chim càng lười biếng không cất nổi tiếng gáy. Người chủ thấy thế cũng chẳng còn săm soi, chăm sóc như ngày xưa nữa. Nhiều hôm phải nhịn đói, nước mắt lưng tròng, thân hình tiều tụy trông mà tội nghiệp, anh ta liền dở chiêu cũ nhưng có ai mà dại nữa. Lúc này, anh chim gáy nọ mới nhận ra rằng sống mà chỉ vì miếng ăn thì đó chỉ là kiếp sống thừa.

————

Có những dự án xây dựng nên những công trình tiêu tốn hàng ngàn tỷ đồng với mong muốn sẽ làm đẹp mặt cho phố phường, làm cho lòng người thêm phần phấn chấn. Thế nhưng sau khi xây dựng xong thì những công trình như thế đã không thể phát huy hết vai trò của chúng, sử dụng không hết mục đích, gây ra những lãng phí không đáng có, và tạo nên những làn sóng phẩn nộ trong quần chúng, những người đã đóng góp tiền của, công sức vào những dự án, công trình như vậy.

Có câu chuyện kể về một cô gái tên là Beret đội sữa trong thơ ngụ ngôn của nhà văn Pháp La Fontaine. Cô gái đội bình sữa trên đầu mang tới chợ bán, trên đường đi tính toán sữa bán xong sẽ mua trăm quả trứng, đem về ấp nở ra bầy gà con, bán đủ tiền mua một con heo con, nuôi vỗ lớn bán đi mua một con bò cái kèm theo một con bê xinh xinh tung tăng nó nhảy quanh mình… nghĩ đến đấy cô gái hứng lên liền nhảy theo khiến bình sữa lộn vèo xuống đất, giấc mộng trứng, gà, heo, bò tất thảy cũng tan vỡ theo. Và tình cảnh này cũng đã từng xảy ra trong thực tại. Khi mà dạo gần đây lại cũng xuất hiện ở nhiều người, nhiều nơi tình trạng tâm lý của cô Beret này. Chẳng hạn như ở Đà Lạt (Lâm Đồng) hứng lên xây một ký túc xá sinh viên trị giá 227,8 tỷ đồng, có 2.000 chỗ ở mà chỉ có… một sinh viên đăng ký ở. Lý do ế ẩm vì khi xây dựng đã dự báo nhầm là lượng học sinh, sinh viên ở Đà Lạt sẽ tăng lên thêm 20.000 người nữa vào 2015. Ngoài ra, ký túc xá xây dựng khá xa so với nơi đào tạo, chưa kể đường xá chung quanh vẫn lầy lội, xuống cấp… nên dù giá thuê rất rẻ, sinh viên vẫn không vào ở mà trụ lại trong thành phố. Rồi đến Kon Tum cũng hứng lên với mơ ước phá thế độc đạo, góp phần phát triển Khu Kinh tế Cửa khẩu Quốc tế Bờ Y, đã bỏ tiền hơn 900 tỉ đồng đầu tư xây dựng con đường được xem là đẹp nhất Tây Nguyên, có 6-8 làn xe, rộng 40-50 m, nối từ cửa khẩu Bờ Y đến Quốc lộ 14 ở phía Bắc thị trấn Plei Kần, huyện Ngọc Hồi – Kon Tum. Tuy nhiên, từ khi đưa vào sử dụng đến nay, “siêu lộ” này hầu như không có phương tiện qua lại.

Đìu hiu hai năm nay vì xe cộ từ các nơi lên cửa khẩu Bờ Y vẫn đi theo Quốc lộ 40 bởi thuận đường và tiện lợi. Người dân địa phương liền tận dụng “siêu lộ” này làm bãi phơi nông sản, đi bộ lên nương rẫy, tập lái ô tô, xe máy…! Nhưng rồi chẳng cứ gì những nơi xa, miền núi, ngay Hà Nội cũng bị nhiễm hội chứng tâm lý của cô beret đội sữa. Họ bỏ ra đến 2.300 tỷ đồng xây dựng Bảo tàng Hà Nội. Tháng 10.2010, bảo tàng được khánh thành, mở cửa đón khách tham quan nhưng đến nay, công trình này vẫn gần như để trống, vắng khách. Vậy làm sao không lo lắng khi thấy có không ít công trình xây rồi bỏ hoang hoặc xây xong sử dụng không hết công năng, không phát huy tác dụng vậy. Và khi điều này được đăng tải lên các trang mạng xã hội, đã kéo theo sự phẩn nộ của không ít người. Có người ca thán thật là lãng phí tiền của của đất nước, đáng lý ra phải được sử dụng vào những mục đích thiết thực hơn. Có người thì nói thẳng ra đây chính là cách hành xử của những tên tham quan, vẽ vời ra những dự án cho thật to, ngụy biện đủ kiểu để được tiến hành dự án, để rồi sau đó được hưởng "tiền hoa hồng". Có người thì đề ra kế sách để hạn chế tình trạng này đó chính là quyền lực phải đi đôi với trách nhiệm, hễ người nào ra quyết định thực thi một dự án nào đó thì phải chịu trách nhiệm bồi thường một vài phần trăm trong chi phí của dự án nếu như dự án hoạt động không đúng như dự báo.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng, liền ngay đây, tâm thái thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ sẽ hiện lên. Từ tâm thái này chúng ta sẽ có thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: songdep.xitrum.net, dantri.com.vn

Ảnh: Internet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: