• Sức sống dẻo dai

    ArtisBamboofores 
    Tâm tịnh đời vui

  • Chuyên mục

  • Lịch

    Tháng Tám 2017
    H B T N S B C
     123456
    78910111213
    14151617181920
    21222324252627
    28293031  
  • Lưu trữ

  • Huyễn hóa hư vọng

  • Lời hay ý đẹp

    Không làm các việc ác

    Vâng làm các việc lành

    Giữ tâm ý trong sạch

    Đó là lời Phật dạy.

  • Tương tác

  • Khách thăm nhà

  • Tâm Thiện

    wwf 

    natureconservancy

  • Sắc màu cuộc sống

    Xa Loi Dau 7 Mau - Phat Thich Ca

  • Ngũ uẩn giai không

    • 299 156 hits

Dũng cảm đối diện với cái chết

dta'1Chết, là điều không thể tránh khỏi. Có người chết trẻ, có người chết già. Có người chết vì bệnh tật, có người chết vì tai nạn. Nhưng tựu chung, tất cả chúng ta rồi sẽ phải trải qua cái chết. Do đó, chúng ta hãy cùng tìm hiểu câu chuyện về một cô thiếu nữ đã dũng cảm đối diện với cái chết đã khiến bao người xúc động.

Hình ảnh nữ bệnh nhân 18 tuổi trong chiếc áo thun đỏ xinh xắn và quần đen, mái tóc gọn gàng sạch sẽ, nằm trên chiếc giường đẩy được đưa ra khỏi cánh cửa phòng bệnh vừa mở, luôn trong tâm trí chàng sinh viên y khoa năm cuối Nguyễn Thanh Sang, nay là một bác sĩ nội trú. 2 năm đã qua, ánh mắt trìu mến đầy lòng biết ơn của thiếu nữ khi chia tay các y bác sĩ điều trị cho mình để lên xe cứu thương đi về nơi cuối cuộc đời vẫn khiến bác sĩ Sang nhớ mãi.

Năm 2014, nữ bệnh nhân nhập viện Chợ Rẫy (TP HCM) vì ho và sốt cao. Cô gái không biết rằng đó là khởi đầu chuỗi ngày cuối đời nhiều nỗi đau. Bác sĩ chẩn đoán cô mắc bệnh lupus ban đỏ. Ròng rã 6 tháng, bệnh nhân được bác sĩ khoa Nội khớp, Nội thần kinh, Nội thận… chăm sóc. Bệnh lupus đã biến chứng suy đa cơ quan.

Bệnh nhân được chuyển sang khoa Nội tim mạch vì tràn dịch màng ngoài tim, đè sụp thất trái. Bác sĩ chỉ định rút dịch, vận mạch vì sợ bệnh nhân suy tim cấp. Chiều 11/1/2015, bệnh nhân được đặt nội khí quản vì suy hô hấp, độ bão hòa oxy mao mạch giảm dần. Trong khi bố mẹ xót xa cho con gái đau đớn nên không muốn đặt nội khí quản thì bệnh nhân lại đề nghị bác sĩ hãy tiến hành.

"Tôi chưa từng thấy bệnh nhân nào khi đặt nội khí quản mà lại mở mắt một cách hoàn toàn tự nhiên nhìn bác sĩ. Ánh mắt chứa đựng sự cảm thông trước sự bất lực của bác sĩ với căn bệnh hiểm ác của em cũng như cái giới hạn của y học", bác sĩ Sang chia sẻ. Khi đó anh là sinh viên y năm 6 đang kỳ thực tập ở Bệnh viện Chợ Rẫy.

Đêm, bệnh nhân bị thiếu nước, thiếu dịch, huyết áp tụt dần nhưng không thể đặt ống thông tĩnh mạch trung tâm vì cơ thể đã quá phù và cổ nhiều vết tiêm do những lần đặt thất bại trước đó. Đường truyền tĩnh mạch đùi là đường hiếm hoi cuối cùng, được xem là duy nhất đưa thuốc vào cơ thể để giữ sự sống cho em. Các bác sĩ lo lắng bảo nhau: "Nếu bệnh trở nặng thì việc hồi sức sẽ rất gian nan".

Huyết áp bệnh nhân bắt đầu tụt nhanh. Cậu sinh viên năm cuối cứ chạy ra chạy vào đo huyết áp 5 phút một lần và lần nào anh cũng buộc lòng ghi vào hồ sơ bệnh án của cô gái trẻ 3 chữ "Theo dõi tiếp". Bên ngoài cửa phòng bệnh, người cha ngoài 50 tuổi của bệnh nhân cứ lặng người trong những cơn nấc từ lồng ngực. Đây không phải lần đầu tiên ông nghe bác sĩ giải thích về tiên lượng xấu của con.

Cậu sinh viên Sang khi ấy quyết định ngồi ở khoa Nội tim mạch trông chừng cho bệnh nhân. "22h tối, tôi quan sát mọi người trong khoa, cứ mỗi lần nhìn thấy em lòng tôi lại một lần nữa chùng lại", bác sĩ Sang vẫn không quên cảm giác khi ấy. Huyết áp bệnh nhân giảm sâu, Sang báo cho bác sĩ trực. "Đành chấp nhận thôi. Bây giờ cách duy nhất nâng huyết áp lên là truyền dịch nhưng không có đường truyền, tim thì đang bị chèn ép, còn thuốc vận mạch thì đã dùng hết rồi…", bác sĩ trực nói.

Cô gái nhìn Sang, rồi viết gì đấy vào một tờ giấy nhờ người mẹ với đôi mắt đỏ hoe đưa bác sĩ. Dòng chữ nguệch ngoạc với tâm nguyện: "Xin bác sĩ cho con về chùa. Con muốn được nghe kinh Phật và mất ở đó". Lặng người trong giây lát, Sang hỏi nguyện vọng của người thân và họ cũng đồng ý cho con gái về chùa. Bình oxy, điều dưỡng chăm sóc tại nhà được chuẩn bị ngay lập tức. Giấy xuất viện được in liền.

23h đêm ấy, mọi việc chuẩn bị đã hoàn thành. Cô gái được thay đồ để về chùa. 6 tháng trời nằm trong bệnh viện, cô chưa một lần được về nhà. Có lẽ đây là lần xa nhà lâu nhất và cũng là chuyến đi xa cuối cùng của đời em. Việc Sang có thể làm duy nhất là đo lại huyết áp của bệnh nhân. 5 phút trước đó huyết áp đã tụt rất thấp, giờ lại không đo được.

Cánh cửa phòng bệnh mở ra, chiếc giường đẩy xuất hiện với bên trên là cô gái trẻ trong chiếc áo thun đỏ xinh xắn và chiếc quần đen. Bên cạnh cô có bố mẹ, ông bà ngoại, điều dưỡng và Sang. Ánh mắt cô gái nhìn mọi người rất trìu mến. Trước khi được đưa lên xe cấp cứu, cô lại nhìn mọi người với tấm lòng biết ơn. Các bác sĩ không ai giấu được vẻ bất lực và âu lo.

Chiếc xe rời viện đưa cô gái về chùa. Các y bác sĩ lại quần quật trong công việc thường nhật, lao vào cuộc chiến giành sinh mệnh cho những bệnh nhân khác nhưng lòng không tránh khỏi cảm giác nặng trĩu. Một chị điều dưỡng bỗng gợi lại chuyện, rằng đó là con gái duy nhất của hai vợ chồng. "Từ sáng cô bé đã biết là sẽ không qua khỏi nên dặn dò ông bà, bố mẹ nhớ sống tốt và giữ gìn sức khỏe. Bố mẹ hãy đẻ em trai để đừng bị bệnh giống như con gái. Em ấy muốn được nghe kinh ở chùa lần cuối", nữ điều dưỡng tâm sự.

Tượng Phật nhỏ màu vàng luôn mang theo trong những ngày điều trị bệnh, cô gái trẻ để lại viện. 5h sáng hôm sau, người nhà báo tin em ấy qua đời, nhẹ nhàng ra đi trong sự thanh thản ấm áp. Phút cuối em không khóc, chỉ xin lỗi vì chưa phụng dưỡng được bố mẹ mà đã ra đi.

Với cậu sinh viên y khoa khi ấy, chuyện về nữ bệnh nhân trẻ này là bài học của sự mạnh mẽ và chấp nhận đương đầu với số phận. "Mỗi khi mệt mỏi, tôi nhớ lại câu chuyện ngày cũ về cô bé để bước tiếp. Câu chuyện vẫn khiến tôi đau nhói mỗi khi đọc lại và hình ảnh cô bé 18 tuổi vẫn hiển hiện rất rõ", Sang hiện là bác sĩ nội trú chia sẻ.

Câu chuyện trên đã nhanh chóng được lan truyền rộng khắp các trang mạng xã hội, và những tiếng lời ngợi khen, ngưỡng mộ, cùng những dòng tâm trạng đồng cảm đã không ngừng vang vọng lên.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: Lê Phương -  suckhoe.vnexpress.net

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: