• Sức sống dẻo dai

    ArtisBamboofores 
    Tâm tịnh đời vui

  • Chuyên mục

  • Lịch

    Tháng Tư 2020
    H B T N S B C
     12345
    6789101112
    13141516171819
    20212223242526
    27282930  
  • Lưu trữ

  • Huyễn hóa hư vọng

  • Lời hay ý đẹp

    Không làm các việc ác

    Vâng làm các việc lành

    Giữ tâm ý trong sạch

    Đó là lời Phật dạy.

  • Tương tác

  • Khách thăm nhà

  • Tâm Thiện

    wwf 

    natureconservancy

  • Sắc màu cuộc sống

    Xa Loi Dau 7 Mau - Phat Thich Ca

  • Ngũ uẩn giai không

    • 300 761 hits

Pháp ngữ HT Thích Thanh Từ 26-04-2020

3Thật tâm tu tốt, tự túc một phần nhỏ nhiệm, còn lại để nhân quả duyên phước vận hành, mọi việc sẽ tự an ổn

———— HT Thích Thanh Từ

Tụi con thấy thân này là cái gì, chỉ là một đống xương ráp lại, rồi đắp vô một mớ thịt, mỡ, máu…, ở ngoài bao một lớp da. Như vậy gọi là thân. Bây giờ cái mặt đẹp đó xẻo một lớp da thì còn đẹp nữa không? Không có gì đẹp hết, vậy mà nói mặt cô này đẹp quá, mặt cô kia xấu quá, lóc một lớp da rồi thì ai cũng như ai.

Thân này mai mốt tắt thở đem ra ngoài đào đất chôn, cỡ chừng ba bữa hôi rình có ai dám đến gần không? Vậy thật ở chỗ nào? Còn khỏe mạnh chạy giỡn vui đùa, ai đụng một chút đã nổi nóng, chết rồi thì sao? Bởi vậy cuộc đời là tạm bợ, thế gian không biết, giành giật tự làm khổ, tất cả đau khổ đều từ gốc mê. Cho nên trong nhà Phật nói tất cả nghiệp chướng lôi kéo mình trong đường khổ, không gì bằng mê. Vì vậy người tu Phật phải giác, giác thì hết mê, hết mê là hết đi trong đường khổ.

Mỗi lần Sư ông giảng đều nói tới nói lui, nhắc nhở hoài, vậy mà vẫn xưa sao nay vậy, không có bỏ gì hết phải không?

– Dạ, có bỏ chút chút.

– Bỏ chút chút gì mà con chó nhỏ chết còn khóc!

– Thưa Thầy đó là bất giác, trong bất giác mình chưa làm chủ nên quên.

– Tụi con thấy, khi mình hiểu được lẽ thật của đạo rồi thì mới sống đúng tinh thần tu, nghĩa là đi ngược dòng thế gian, phải không? Người ta nói quấy mà mình vẫn cười thì mới là đi ngược dòng. Còn người ta nói quấy, mình tức lên đùng đùng thì ngược cái gì? Bởi vì nói quấy nói phải là hai cái không thật. Biết rõ như vậy liền thôi. Còn như người ta nói phải mình vui, nói quấy bèn giận, vậy là tụi con có thấy lẽ thật không? Tu là đi con đường giải thoát khác với thế gian. Cho nên Phật pháp rất khó đối với người thế gian. Làm cái gì ra tiền, làm cái gì được phước nhiều, hoặc ủng hộ họ làm ăn phát tài thì dễ. Còn nói thẳng lẽ thật khó trăm phần. Vậy mà tụi con vẫn hiểu được, Thầy nói mấy năm nay, nghe hoài không ngán cũng giỏi.

– Thưa Thầy hành mới khó, hiểu thì cũng tạm tạm.

Tụi con thấy Thầy vui vẻ, ít quạu quọ là tại sao? Hơn thua phải quấy là trò đùa nên cái gì cũng cho qua hết. Nếu không vậy thì lúc này cái trán Thầy nhăn mấy nếp rồi. Ðủ thứ chuyện phải lo, phải sắp đặt, nhưng tới đâu thì làm tới đó. Ở thế gian, trong một gia đình lo năm bảy người là hết hơi hết sức rồi. Còn Thầy lo Thiền viện bên đây, Thiền viện bên kia, cử người đi không biết làm có tốt không. Nhưng thôi cứ cử đi, khôn nhờ dại chịu, hơi đâu lo!

Thiền viện Trúc Lâm Yên Tử từ hôm khởi công tới nay tốn cũng nhiều nhưng Thầy cứ mặc, làm sao thì làm. Thầy cứ ngồi ở đây. Chớ người ta như vậy là chạy ngược chạy xuôi lo lắng. Hôm trước có một Phật tử hỏi Thầy sở phí cất ở ngoài đó bao nhiêu, Thầy nói phỏng chừng hai tỷ. Nhưng bây giờ bản vẽ tính là sáu tỷ. Tiền bươi đâu ra? Tiền đó không ai có trách nhiệm hết, chỉ mình Thầy có trách nhiệm thôi.

Những khi đi giảng, Thầy đâu có hề than thiếu tiền, cứ giảng bình thường. Vậy mà vẫn có tiền cất chùa, đó là cái đặc biệt. Người hay lo thì bóp đầu bóp trán mà lo, chạy sao cho có đủ. Còn Thầy, kể cả ra nước ngoài, Thầy đâu có nói “Tôi đang xây Thiền viện Trúc Lâm Yên Tử, ai có khả năng đóng góp thì phụ tôi”. Chưa bao giờ Thầy kêu gọi, giảng cứ giảng, cứ thật thà cho nên Tam Bảo gia hộ.

Tụi con thấy ở đây Thầy có tính làm gì ra tiền không? Có trồng cây bán chút ít nhưng không đủ cho tụi con ăn nước tương nữa. Mà sao có tiền nuôi hoài không thiếu mới ngộ. Vậy mới thấy có phước, cứ quyết chí tu và thật tâm lo cho đạo là không sợ thiếu.

Nhiều khi đi ra nước ngoài, bộ đồ Thầy mặc còn tốt quá chừng, cái áo ấm cũng không tệ, vậy mà Phật tử cứ chạy đi sắm, hối may gấp trong một ngày cho rồi, cái này không vừa may cái khác. Phải chi Thầy rách rưới thì nói tội nghiệp, lo sắm cho Thầy. Chưa từng than gì hết mà người ta lo như vậy, thấy tội! Bởi vậy Thầy nói Thầy là ăn mày chúa.

Phước không thể lường trước được, không thể tính toán làm cái này cái kia mà được. Tự mình tu, làm lợi ích cho nhiều người thì có phước. Cũng như có người đặt câu hỏi, bãi đậu xe ở đây không thâu tiền, mướn mấy người nhân công, rồi nhà vệ sinh, các thứ… tiền ở đâu ra, không có ai trả lời được. Mỗi tháng tối thiểu ba nhân công làm dưới đó, lấy tiền đâu ra trả lương đây? Lại còn tiền lặt vặt, mà sao tháng nào cũng đủ hết, cũng no ấm hoài, không nghe Thầy than.

Bởi vậy người đời họ không hiểu nổi. Cứ chân thật mà tu, đừng tính toán. Nhiều người nghĩ mình phải ra làm kinh tế tự túc, nhưng khi làm tự túc thì kẹt trong việc làm, cũng phải tính toán lợi hại. Còn ở đây không có tự túc, không tính lợi hại. Không tính mới có thời giờ tu, còn ra lo tự túc hết giờ tu. Hiểu như vậy mới biết tại sao Thầy chủ trương chỉ tự túc phần nào thôi.

Tụi con tu làm sao ngày nào tháng nào cũng tu đều đều, đừng bỏ phế, tự sống với chính mình, ngày một tiến bộ hơn, bớt tham, sân, si. Ðó mới là thành công của mình, chớ không phải làm ra nhiều tiền là thành công. Người tu của mình bây giờ hay đặt nặng việc làm ra nhiều tiền. Không riêng ở đây, mà mấy Thiền viện dưới kia Thầy cũng chủ trương chỉ trồng cây trồng rau. Nội tiền xăng dầu để chạy máy tưới, rồi phân bón, rốt cuộc đâu cũng vào đó, không thấm đâu hết. Bởi vậy người tu mà tính toán làm ăn khó lắm.

Thầy bảo đảm với mấy Thiền viện dưới đó là chỗ nào hết gạo cho Thầy hay. Thầy chỉ lo gạo còn các thứ khác chỗ đó tự lo. Nhưng Thầy thấy ít có viện nào thiếu gạo. Ở đây gần hai trăm, Thường Chiếu gần hai trăm, Viên Chiếu một trăm, rồi Linh Chiếu, Phổ Chiếu, Huệ Chiếu cũng đông, vậy mà không hụt. Thế mới biết tu hành là cái gốc để Phật tử cảm thông mà ủng hộ. Như vậy, mình ngồi yên tu mới có phước đức, còn chạy ngược chạy xuôi lo cho có tiền thì tu không được. Tu không được tức phước không có. Cứ lo làm hoài, là tu không tiến chút nào. Vậy tụi con mới hiểu làm sao cho phước nhiều.

Ở đây có nhiều đứa lo tính toán, sau có chùa có thất làm tự túc để tu. Tính như vậy nhưng càng tự túc càng trói buộc. Thí dụ tụi con buôn bán cái gì đó để kiếm lời, bán đắt quá thì làm hoài, làm hoài không có giờ tu. Thấy như lương thiện, nhưng không lợi cho đường tu. Thầy thường nói, ai nghĩ tự túc để sống tu là trái với bản ý của Phật.

Ðức Phật chủ trương đi khất thực để gieo duyên với chúng sanh. Nếu hồi xưa Phật dạy chúng ta làm rẫy làm ruộng để tự túc thì bây giờ mình làm là phải. Nhưng Phật bảo phải đi khất thực. Mà khất thực giờ nào? – Giờ cơm trưa. Mười một giờ người ta ăn thì chừng mười giờ đi khất thực. Người ta không chuẩn bị trước phần ăn, nhưng khi Phật tới thì họ chia sớt bớt. Mình thấy hơi bất nhẫn nhưng chính đó là phước lớn của người thí chủ: chia phần ăn chớ không phải sắp đặt trước.

Ði khất thực là gieo duyên, người ta sớt cơm cho mình ăn để sống mà tu. Mình lãnh thọ của họ nên phải tìm cách độ họ, đời này chưa được thì đời sau. Vậy thì mới có duyên với nhau. Nếu nay người tu tự lo làm, tiền mình mình ăn thì có duyên với ai đâu. Nếu có duyên là có với mấy người thương mại thôi, phải không?

Như vậy, đức Phật dạy mình nhận của thí chủ ăn rồi tu. Vì nhận là thiếu nợ nên phải ráng tu cho xứng đáng. Thứ hai nữa là mình nhận nợ của họ đời này chưa trả thì đời sau sẽ trả. Nhờ gặp Phật pháp họ sẽ trở thành người hiểu đạo lý. Ðó mới gọi là có duyên với chúng sanh. Thầy nợ ngập đầu nên bây giờ chúng hội mới đông thế này, chớ không có nợ chắc là không đông vậy đâu. Thôi, nói nhiều khô cổ, trả nón đây, Thầy về.

————

Nguồn: Trích "Phụng Hoàng Sách Tấn Tập 1" – Câu Chuyện Buổi Chiều – HT Thích Thanh Từ – thientruclam. info

————

Bạn đang có tâm bệnh, hay thân bệnh, bạn muốn có người lắng nghe tâm sự nỗi niềm, tư vấn giải tỏa tâm lý, tìm ra giải pháp đạt an lạc và hạnh phúc chơn thật vững bền ngay trong hiện tại và lâu dài về sau, bạn hãy liên hệ zalo 082 99 63073, mình không phải tu sĩ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: